“Nát nhà” nếu vợ chồng không hỗ trợ nhau (06:04 14/04/2016)

Ảnh minh họa
Chúng tôi cưới nhau với một kế hoạch phải cùng nhau cố gắng làm giàu, để con cái có cuộc sống sung sướng. Chồng tôi là người có chí nên sau khi cưới anh bàn với tôi dồn hết số tiền người thân và bạn bè mừng cưới để đầu từ làm ăn. Anh bắt đầu từ một cửa hàng bán thực phẩm sạch. Khách hàng chủ yếu ban đầu chỉ là dân văn phòng công sở. Đánh vào tâm lý của các bà nội trợ vừa thích thực phẩm sạch vừa thích rẻ, anh về quê thuê đất để nuôi gà, lợn, trồng rau rồi chuyển lên thành phố bán. Từ những mối hàng nhỏ lẻ, dần dần anh gây dựng được một chuỗi cung cấp thực phẩm sạch với những đơn hàng lớn hơn. Ba năm sau, anh thành lập công ty tư nhân chuyên cung cấp thực phẩm sạch. Kinh tế gia đình tôi khấm khá lên từ đó.
Từ ngày cưới nhau, vợ chồng tôi thống nhất, anh là người chủ lực kinh tế, còn tôi lo chăm sóc con cái, quán xuyến đối nội đối ngoại trong gia đình. Mỗi người xác định rõ nhiệm vụ và bổn phận của mình nên ai lo việc người nấy, không để người kia phải bận tâm. Hàng ngày đi làm về anh nghỉ ngơi chờ cơm, hoặc xem ti vi, lên mạng giải trí trong khi tôi quay cuồng với việc nhà, cơm nước, đưa đón, chăm sóc hai con. Anh mặc nhiên xem đó là những việc tôi phải làm, việc nhiều hay ít, vợ mệt hay khỏe anh không để ý. Nếu việc hôm nay làm không xong thì mai tôi làm tiếp chứ không giúp đỡ hay làm hộ tôi, cho dù đó là việc nhỏ đi chăng nữa.
Ngược lại, mỗi lần tôi cần chi tiêu gì, số tiền ít hay nhiều, anh cũng cố gắng lo đủ, không để tôi thiếu thốn. Nếu tôi buột miệng than vãn việc quán xuyến gia đình vất vả thì ngay lập tức anh bảo việc kiếm tiền cũng vất vả và bận rộn không kém. Do đó, tôi hãy cố gắng làm đừng kêu than cũng như anh không bao giờ phàn nàn với tôi về những khó khăn, trắc trở trong công việc làm ăn. Khi đứa con thứ hai ra đời, cảm nhận được vợ thật sự vất vả, anh mới tìm thuê giúp việc đỡ đần tôi.
Bi kịch xuất hiện trong tổ ấm của chúng tôi khi hai đứa con bước vào tuổi dậy thì. “Sự nổi loạn” của lứa tuổi dở dở ương ương của hai con khiến tôi mệt mỏi. Tôi tâm sự điều đó với chồng thì anh bảo:
–  Thời buổi làm ăn khó khăn, thị trường cạnh tranh khốc liệt, anh không có thời gian để giúp em quản con hàng ngày, nên việc đó em vẫn phải sát sao đảm nhiệm.
Đúng là công việc của anh không như trước. Nếu trước đây anh thắng lớn ở thị trường Hà Nội thì giờ phải tiến đến các thị trường tỉnh xa. Anh vắng nhà thường xuyên để đi tìm hiểu thị trường bỏ mặc tôi loay hoay với chuyện con cái, hai bên gia đình, thậm chí là ngược xuôi lo chuyện họ hàng ở quê. Bạn bè bảo trông tôi như “mẹ bổi”, đầu tắt mặt tối, chẳng giống vợ giám đốc chút nào. Nếu cứ như vậy có ngày tôi mất chồng. Tôi bỏ qua mọi lời cảnh báo đó bởi nghĩ mỗi nhà mỗi cảnh, anh tuy là giám đốc thật nhưng cũng ngược xuôi lo tính toán chẳng kém gì “lính thợ”. Vậy nên tôi không có “quyền” được hưởng thụ, xa hoa trong khi chồng vất vả kiếm tiền.
Cho đến một ngày, tôi gần như gục ngã trước việc con cái hư hỏng, còn chồng tôi thì có bồ nhí bên ngoài. Lâu nay tôi cứ nghĩ mình có thể dạy dỗ con tốt thay cả phần của anh. Tôi cũng đã chủ quan khi cho rằng mình hoàn thành bổn phận làm vợ thì anh sẽ không phụ bạc tôi. Nhưng tôi đã nhầm vì anh đã tìm một phụ nữ xinh đẹp, thời thượng, biết giao tiếp rộng. Người vợ cả ngày chỉ biết quanh quẩn trong gia đình như tôi không còn quan trọng đối với anh.
Khi hôn nhân đứng bên bờ vực đổ vỡ, tôi mới nhận ra rằng để bảo vệ gia đình không thể chỉ có mình tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ nội trợ, chăm con hay anh mang tiền về đầy đủ mà cần sự phối hợp, chia sẻ, hỗ trợ nhau của cả hai vợ chồng. Chồng tôi có lỗi khi đã phụ bạc tôi, nhưng tôi cũng thấy mình sai lầm khi chỉ biết hi sinh cho gia đình mà quên chăm lo, làm đẹp bản thân.
Nguồn : Baophunuthudo